Tuần đầu Đồng Miên thực tập ở Hoa Hạ, trôi qua rất nhanh.
Công việc của thực tập sinh sơ cấp khá khô khan, cậu làm việc nhanh, làm xong tự học một ít tri thức mới, thỉnh thoảng còn mang lương bắt cá, trốn trong WC gọi điện cho sếp lớn trên tầng cao nhất. Thời gian trôi qua rất nhanh.
Sếp lớn suốt ngày không chăm chỉ làm việc, chỉ biết đông xả một câu; tây xả một câu, ăn nói lẳng lơ, Đồng Miên lo thay một ngày nào đó Trung Văn sẽ đóng cửa.
Kết quả Trung Văn không chỉ không có dấu hiệu đóng cửa, ngày hôm sau còn tuyên bố hoàn thành một khoản đầu tư lớn trị giá 100 triệu USD, lấy được 20% cổ phần của một doanh nghiệp trượt tuyết có triển vọng vô cùng ưu tú. Đồng Miên nhận được email của công ty, vừa nhấn vào link đã thấy Đoạn Việt Chinh khẽ cười, bắt tay với tổng giám đốc hơn 40 tuổi của công ty đối phương, trò chuyện rất vui vẻ.
Công ty có một forum nội bộ. Đồng Miên vẫn được Trác Thần giới thiệu, Trác Thần nói do đàn anh đàn chị thực tập Trung Văn nói cho anh ta biết, lối vào diễn đàn rất bí mật, sau khi bước vào dùng ẩn danh hết, nội dung phần lớn là chửi bới trên cây.
Chia làm rất nhiều mảng, ví dụ như công việc, cuộc sống, thuê phòng, xem mắt, học tập..., gì cũng thảo luận được, còn có một khu ABO đặc biệt, thảo luận ờm... là chủ đề không có ý tốt.
Cái gọi là thực sắc tính dã, ông bà ta nói không sai. Cho dù là quỹ cao cấp như Trung Văn, chỉ cần có con người đang làm việc, sẽ không thoát khỏi nghệ thuật giết thời gian - làm quần chúng nhân dân thích nghe ngóng.
*Thực sắc tính dã: chuyện ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người.
Ví dụ như Đồng Miên thấy được một bài viết hot nào đó hiện ở trang đầu, lướt không biết bao lâu, xây hai ba ngàn lầu —— toàn bộ nhân viên văn phòng Trung Văn Bắc Kinh cũng không tới một ngàn người.
Tiêu đề của bài post là:
[ABO] Vậy nên đến cùng Omega của Đoạn sensei là ai, đến cùng anh ấy thích loại O nào đây.
Hoàn toàn suy đoán tình huống hôn nhân và tình yêu cá nhân của Đoạn Việt Chinh. Post trước còn tốt, đều căn cứ vào dấu vết để lại suy đoán thiên kim hào môn, danh viện kinh thành. Sau đó lại bắt đầu phát biểu thuyết âm mưu, nói thật ra Đoạn sensei căn bản không kết hôn, chỉ lừa một số bé O độc thân, tránh phiền phức. Nếu không làm sao có thể ngay cả hôn lễ cũng không làm?!
Các bé O độc thân ẩn danh lập tức cmt dưới post, ngang ngược nói: Nếu vẫn độc thân, Đoạn sensei là của tui! Cành ô liu là của tui! Siêu thị của tui! Tim gan phèo phổi của tui!
Đồng Miên thấy vậy mặt đỏ bừng, lại không vui.
Alpha của mình bị nhiều người nhớ thương như vậy, đổi lại là ai sẽ vui chứ?
Đồng Miên chua xót, cmt ẩn danh dưới post: Ngài Đoạn đã kết hôn, kẹo cưới cũng phát rồi, mấy người tỉnh lại đi!
Rõ ràng do cậu không cho phép Đoạn Việt Chinh công khai, nhưng lòng ghen tị của con người, vẫn không kiềm chế được.
Cậu xoa xoa mặt, dứt khoát tắt giao diện, mắt không thấy tâm không phiền.
Một tuần cậu thực tập 5 ngày, còn lại 2 ngày phải đi học. Khi học [Thực vụ và đầu tư cổ phần tư nhân], cậu được Trác Thần nhắc nhở công ty gửi một email về team building.
Đồng Miên kiểm tra hòm thư, phát hiện thật sự nhận được email đến từ Trung Văn, nói chúc mừng Giáng Sinh và tết Nguyên Đán, tất cả đồng nghiệp trong văn phòng thủ Đô đều có thể tham gia hoạt động lần này, đến một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng gần thủ Đô nghỉ dưỡng 2 ngày 1 đêm. Khách sạn được sắp xếp là khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng gần nhất, 5 sao, tiền ăn ở... Đã được thanh toán hết. Gần đó có sân trượt tuyết, chi phí trượt tuyết không vượt quá hai nghìn cũng được chi trả.
Quá... quá hào phóng!
Đúng là công ty trong mơ.
Đồng Miên kinh ngạc.
Cậu quay đầu lên diễn đàn công ty một chút, phát hiện tất cả mọi người đang kích động thảo luận về lần team building bất ngờ này. Giữa năm đi Hong Kong Disneyland, theo lý mà nói hạn mức team building năm nay không phải đã dùng hết rồi sao? Chẳng lẽ do năm nay công ty kiếm lớn? Năm nay thành tích tốt, thế mà công ty lại hào phóng như vậy.
Đồng Miên rất muốn đi trượt tuyết, nhưng vẫn không có thời gian, du lịch miễn phí không đi chơi thì thiệt thòi rồi. Cậu ở trong phòng ngủ tìm mũ chồn thật dày của mình, lại chọn áo lông dày nhất ấm áp nhất.
Sáng thứ bảy, Trác Thần đến tìm Đồng Miên, muốn cùng cậu đón xe đến làng du lịch. Làng du lịch cách nội thành hơi xa, hai người có thể làm bạn. Đồng Miên đồng ý, sau khi lên xe, cúi đầu nhắn tin cho Đoạn Việt Chinh.
[Xuân Miên Bất Giác Hiểu: Đàn anh, em không cần anh đến đón, em đón xe với bạn học đến khách sạn.]
Lát sau.
[Cấp trên: Tối qua đã đồng ý? Lật lọng?]
[Xuân Miên Bất Giác Hiểu: Không phải.]
[Cấp trên: Vì bạn học quan trọng hơn anh?]
Đồng Miên vội vàng gõ:
[Xuân Miên Bất Giác Hiểu: Anh quan trọng hơn, nhưng tiện đường với cậu ấy. Là Beta, là thực tập sinh trong tổ chúng em, tên Trác Thần, anh đã gặp rồi.]
[Cấp trên: (Cười)]
Đồng Miên nhìn emoji mỉm cười kia của hắn thấy hơi sợ, vội vàng gửi cho hắn mấy emoji [Shrunken]. Nhưng lát sau, lại nghĩ mình không nên chột dạ như vậy. Nên chột dạ phải là Đoạn Việt Chinh! Alpha đã kết hôn mà ngày nào cũng bị các bé O không biết tên ý dâm, Đồng Miên nghĩ, người khó chịu vẫn là mình!
Vừa nghĩ như vậy, Đồng Miên lập tức không sợ, lại ném cho Đoạn Việt Chinh hai cái emoji [Angry].
Đoạn Việt Chinh:?
Trác Thần hơi tò mò, làm bộ lơ đãng hỏi Đồng Miên: "Đang nói chuyện với ai vậy?"
Anh ta nhìn lén giao diện trò chuyện của Đồng Miên, chỉ thấy một đống emoji, một câu cũng không nhìn thấy.
Đồng Miên quay điện thoại về phía mình, thuận miệng nói: "Với người."
Trác Thần: "..."
Không với người chẳng lẽ với m.a.
Trác Thần hỏi: "Bạn trai?"
Đồng Miên hơi suy tư: "Xem như vậy."
"Đồng Miên, cậu yêu từ khi nào, sao không ai biết đối phương là ai, Alpha hay Beta?"
Đồng Miên không muốn nói chuyện riêng với anh ta, nhưng hỏi tới, lại không thể không qua loa hai câu, vì thế chỉ trả lời một vấn đề cuối cùng: "Là Alpha."
Cậu tắt máy, mỉm cười nhìn Trác Thần, nói sang chuyện khác: "Trước đây cậu từng đến khu nghỉ dưỡng này chưa? Khu nghỉ dưỡng này có vui không? Có nhiều người không?"
Trác Thần nói: "Năm ngoái tôi có đến chơi một lần, cũng không nhiều người lắm, có thể do cách nội thành khá xa. Không biết năm nay thế nào."
Đồng Miên im hơi lặng tiếng dẫn đề tài, trò chuyện vài câu, nhét tai nghe vào làm bộ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi. Trác Thần yên lặng một lát, cũng dựa vào cửa sổ xe, cúi đầu nghịch điện thoại. Lúc này Đồng Miên mới mở điện thoại ra xem wechat.
[Cấp trên: Gửi những emoji này có ý gì?]
[Cấp trên: Đồng Miên, gan em càng ngày càng lớn]
Đồng Miên lại ném cho hắn một cục shit.
[Cấp trên: Buổi tối chờ đấy.]
Đồng Miên: "..."
Cho nên mới nói người không làm thì sẽ không chết.
Đồng Miên vội vàng gửi một đóa hồng an ủi hắn.
Làm Đoạn Việt Chinh tức cười, là trẻ con à? Sao lại ngây thơ như vậy.
Có đôi khi trêu chọc khiến đầu người ta mê muội, có đôi khi lại ngây thơ như bạn nhỏ.
--
Văn phòng Trung Văn Bắc Kinh tổng cộng không đến 1000 đồng nghiệp, có một bộ phận đi công tác, còn lại mấy trăm người, chia từng đợt bộ phận đi team building, bởi vậy thật ra không nhiều người lắm. Đồng Miên và Trác Thần đi vào đại sảnh khách sạn, Lương Tâm Khiết ra đón, cười nói: "Đến sớm vậy? Các đồng nghiệp khác trong bộ phận còn chưa đến."
Đồng Miên ngượng ngùng nói: "Do em nóng lòng quá."
Lương Tâm Khiết nói: "Vậy phải chơi cho đã! Hạn mức chi trả lần này rất lớn, công ty thật sự rất hào phóng."
Đồng Miên nhìn quanh, quay đầu hỏi Lương Tâm Khiết: "Tất cả đồng nghiệp trong công ty chúng ta nghỉ ở khách sạn này hết ạ?"
Lương Tâm Khiết nói: "Chị vừa xem thẻ hành chính, hình như là vậy. Hai người mau đi nhận thẻ hành chính đi, chắc là hai người vừa hay có thể ở cùng phòng."
Đồng Miên không muốn ở với Trác Thần... Chủ yếu là, luôn có cảm giác sự riêng tư bị theo dõi, không thoải mái.
Nhưng Trác Thần lại không có loại cảm giác này, anh ta kéo Đồng Miên đi đăng ký thẻ phòng ở chỗ chị quản lý.
Quản lý nhìn bảng, đưa cho Trác Thần một tấm thẻ phòng: "Xin chào, đây là của cậu. Chúng tôi phân phối thẻ phòng theo bộ phận, nếu không muốn sắp xếp ngẫu nhiên bạn cùng phòng, có thể tự nguyện đổi phòng, đi tìm người quen."
Trác Thần cúi đầu nhìn thoáng qua, số phòng là 1608.
Chị quản lý lại đưa cho Đồng Miên một tấm thẻ phòng.
Trác Thần thò đầu ra, liếc thấy không phải ở chung phòng với mình, mà là 1802, ở hai tầng trên.
Anh ta vội hỏi: "Không phải phân phối theo bộ phận sao?"
Chị quản lý mỉm cười, trả lời: "Chúng tôi sắp xếp phòng đơn cho nhân viên Omega để tránh tai nạn pheromone."
Lý do này rất dễ chấp nhận.
Trác Thần chỉ có thể chấp nhận sự thật được phân cùng phòng với một vị tiền bối trong bộ phận, hơi chua xót nhìn Đồng Miên một cái: "Omega..."
Đồng Miên biết anh ta muốn nói "Omega tốt thật đấy", không đợi anh ta nói tiếp, ngắt lời: "Tôi đi xem phòng, cất vali."
Hai người chia tay trong thang máy, Đồng Miên kéo vali nhỏ của mình lên tầng 18, mở cửa phòng, bị sự xa hoa của phòng khách sạn làm cho kinh ngạc. Trung Văn đối xử với nhân viên dường như quá tốt, chỉ thiếu mỗi phòng tổng thống. Đây thật sự là chỉ tiêu mà thực tập sinh nên ở sao?
Cậu còn chưa cất kỹ đồ đạc, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Đồng Miên nhìn qua mắt mèo thấy Trác Thần đang đứng ngoài cửa.
Cậu hơi bất lực, mở cửa cho Trác Thần, Trác Thần nói: "Xuống dùng bữa trưa với nhau nhé —— oa, phòng này của cậu, sao điều kiện có thể xa hoa như vậy."
Anh ta chen vào phòng, đánh giá xung quanh, hâm mộ ghen tị: "Trời ạ, phòng dưới của bọn tôi là phòng kép không tốt như phía trên. Tầng này sẽ không có cấp trên ở chứ?"
Trong lòng Đồng Miên ngược lại cảm thấy rất có khả năng.
Cậu không trả lời, đội mũ, nói với Trác Thần: "Xuống ăn cơm thôi."
Ăn xong bữa trưa do khách sạn cung cấp, lại có người lục tục xuất phát đến sân trượt tuyết. Nhưng hôm nay không khéo, vừa tới, sân tuyết thông báo, xảy ra sự cố tạm dừng mở cửa, có thể đến ngày mai mới có thể làm ăn lại.
Đám người Trung Văn: "..."
Thất bại quay về, chỉ có thể quay về khách sạn ngâm suối nước nóng. Trong lòng Đồng Miên cũng cảm thấy tiếc nuối, từ chối lời mời ngâm suối nước nóng của bộ phận, về phòng mình.
Không hài lòng xem TV một lúc, cửa phòng lại vang lên tiếng gõ.
Đồng Miên thấy phiền, nếu lại là Trác Thần, cậu phải nói rõ với anh ta rằng mình thích ở một mình, không thích kết bạn với người khác! Cậu đẩy mạnh cửa, Đoạn Việt Chinh đứng trước cửa.
Đồng Miên nhìn hắn, tim đập thình thịch, lập tức cảnh giác quan sát hành lang có ai không.
Không có.
Cậu vội vàng kéo Đoạn Việt Chinh vào trong.
Vẻ mặt Đoạn Việt Chinh không vui, xoa xoa tóc cậu: "Có phải anh không thể xuất hiện không?"
Hắn đã hỏi câu hỏi này rất nhiều lần.
Đồng Miên ngồi xuống sofa, chớp mắt nhìn Đoạn Việt Chinh: "Không phải... nhưng..."
"Nhưng cái gì?" Đoạn Việt Chinh bước đến cạnh cậu, khom lưng, bóp bóp mặt cậu.
Miệng Đồng Miên bị bóp chu lên, không rõ nói: "Không tốt..."
Đoạn Việt Chinh cúi đầu, hôn lên môi cậu, thấp giọng hỏi: "Chỗ nào không tốt?"
"Anh là ông chủ... Em là thực tập sinh..." Đồng Miên nói, "Mọi người biết em là thực tập sinh Trung Văn là được. Nếu không mọi người sẽ đối xử đặc biệt với em."
Đoạn Việt Chinh hơi chán ghét loại thân phận cấp trên cấp dưới này, hắn thở dài, nói: "Kỳ thực tập 6 tháng."
Đồng Miên vội vàng dỗ dành, nói: "Chỉ có 6 tháng."
Đoạn Việt Chinh trả đũa làm rối tóc Đồng Miên, nói: "Em phải biểu hiện cho tốt, nếu không kỳ thực tập có thể sẽ không đến 6 tháng."
Đồng Miên trợn tròn mắt: "Ý anh là em sẽ bị đuổi?" Cậu kéo dài khoảng cách với Đoạn Việt Chinh, nói: "Không thể nào."
Đoạn Việt Chinh rũ mắt, nhìn chăm chú vào cậu: "Là cấp trên, anh sẽ luôn luôn chú ý biểu hiện của em, em tốt nhất đừng phạm sai lầm."
Đồng Miên: "Anh uy hiếp em!"
Cậu túm lấy cổ áo Đoạn Việt Chinh kéo hắn lại gần, cắn một cái lên cằm hắn, cắn rất sâu: "Đàn anh, anh quá đáng lắm đó."
Cáo trạng với người xấu trước.
Đoạn Việt Chinh sờ sờ vết răng bị cắn.
Lòng trả thù của bạn nhỏ vẫn rất mạnh, nhưng giá trị vũ lực của hắn so với Omega yếu đuối này mạnh hơn nhiều, một tay đã nắm chặt hai cổ tay cậu, tay kia áp chế đến mức cậu không thể nhúc nhích, đè người lên sô pha, cúi đầu hỏi: "Cắn anh?"
"Chó con đột nhiên cắn người?"
Đồng Miên nằm ngửa trên sô pha, chỉ cách mặt Việt Chinh 2 cm, hơi thở đan xen, đột nhiên trở nên dồn dập. Đôi mắt Đồng Miên vội vàng né tránh, ấp úng.
Không khí vừa đủ.
Đột nhiên Đồng Miên lại nghe thấy tiếng gõ cửa chết tiệt.
Lần này tất nhiên là Trác Thần. Đồng Miên đẩy Đoạn Việt Chinh ra, ý bảo mình muốn đi mở cửa. Đoạn Việt Chinh cố chấp đè cậu: "Không mở. Chúng ta phải tính toán thật kỹ em cố ý làm anh bị thương."
Đồng Miên hết cách, giữ chặt gáy hắn, lấy khuỷu tay chống người ngồi dậy, hôn hắn một cái, mềm mại nói: "Được rồi. Không mở thì không mở."
Tiếng gõ cửa vẫn vang lên, Đồng Miên nghe thấy ngoài cửa có người gọi cậu: "Đồng Miên? Có đó không?"
Không phải Trác Thần, mà là giọng nói của Lương Tâm Khiết.
Đồng Miên bất ngờ, lập tức đẩy Đoạn Việt Chinh ra ngồi dậy. Cậu hạ giọng hỏi Đoạn Việt Chinh: "Làm sao bây giờ?"
Đoạn Việt Chinh cũng hạ giọng nói: "Giả bộ không ở."
- Nhưng tiếng TV trong phòng vẫn còn vang! Làm sao có thể giả bộ không ở đây!
Đồng Miên vội dụ Đoạn Việt Chinh trốn vào phòng vệ sinh, năn nỉ hắn "Trốn một lát, lúc mở cửa đừng để bị nhìn thấy."
Đoạn Việt Chinh vừa tức vừa muốn cười: "Chúng ta đang yêu đương vụng trộm à?"
Đồng Miên vội đẩy hắn vào: "Trốn cho kỹ đừng đi ra, em đi mở cửa đây!"
Cậu khép cửa kính nhà vệ sinh lại, mới đi mở cửa cho Lương Tâm Khiết.
Lương Tâm Khiết ở ngoài cửa, hỏi: "Chị có thể vào không?"
Đồng Miên sờ môi mình, hơi xấu hổ: "Được."
Lương Tâm Khiết bước vào, thuận miệng trò chuyện với cậu hai câu, đề cập vấn đề chính: "Chị mới biết em ở tầng này. Những phòng khác phần lớn là cấp trên, em phải chú ý hơn không nên mạo phạm cấp trên không quen biết, không phải ai cũng có tính tình tốt như sếp lớn."
Đồng Miên lén liếc nhìn bóng người trong phòng vệ sinh, ngoan ngoãn nói: "Được."
Lại nói vài câu, hỏi vì sao không đi suối nước nóng, hỏi sân tuyết đã xảy ra chuyện gì, ...
Đồng Miên lo Đoạn Việt Chinh chờ đến mất kiên nhẫn, chỉ có thể dùng mấy câu EQ thấp qua loa lấy lệ với Lương Tâm Khiết, trong lòng cảm thấy rất áy náy. Lương Tâm Khiết cũng nhìn ra cậu có tâm sự, lễ phép nói ngồi một lát sẽ đi.
Trước khi đi, đưa ra một yêu cầu: "Ờm, Đồng Miên, chị có thể dùng nhà vệ sinh một lát không?"
Đồng Miên từ từ mở to mắt.
Trong phòng vệ sinh truyền đến một tiếng vang nhỏ.
Lương Tâm Khiết nghi ngờ nhìn về phía phòng vệ sinh.
Nhận xét