Đoạn Việt Chinh nghe xong toàn bộ quá trình làm bánh sandwich đơn giản của cậu, cuối cùng cũng hiểu được sự im lặng của cậu khi thấy hắn cho xì dầu vào cơm rang.
Đoạn Việt Chinh nói: "Nếu xì dầu không thể thay thế nước tương, vậy tại sao tương cà chua lại có thể thay thế sốt mayonnaise? Thịt xông khói sao có thể thay thế phô mai?"
Đồng Miên biện minh: "Cái này anh không hiểu rồi, trong Phật giáo có câu 'Sắc tức thị không, không tức thị sắc'. Vậy cà chua chính là lòng đỏ trứng, lòng đỏ trứng chính là cà chua, có vấn đề gì đâu?"
*Sắc tức thị không, không tức thị sắc: Vạn vật không có biểu hiện vĩnh hằng, vạn vật sẽ tan vỡ và tán loạn, chúng ta không nên chấp trước vào mọi thứ, khiến thân tâm không thoải mái.
Đoạn Việt Chinh: "Vấn đề là nó không ngon."
Đồng Miên: "..."
Không thể phản bác.
Đồng Miên xoa đầu bù tóc rối, cãi lại Đoạn Việt Chinh một lúc, rồi tức giận cúp máy, xông vào phòng làm việc để cắt video. Mặc dù hương vị hơi lạ, nhưng Internet rộng lớn như vậy, chắc chắn sẽ có người đánh giá cao thẩm mỹ ẩm thực linh hoạt của cậu.
Việc cắt video diễn ra rất nhanh, cậu còn thêm một bộ lọc, khiến nó trông mờ ảo, rất chuyên nghiệp. Sử dụng tài khoản mình vẫn dùng, cậu đăng video đầu tiên của mình, đến chiều, cuối cùng đã được duyệt, đón nhận lượt xem đầu tiên.
Cậu hào hứng bấm vào xem, đối phương thậm chí còn chưa xem hết video đã bỏ đi.
Đồng Miên: "..."
Haizzz.
Xem ra làm food blogger cũng không dễ.
Đồng Miên là người dễ dàng bị đánh bại bởi thất bại sao? Người ta nói thất bại là mẹ thành công, nếu thất bại không từ bỏ, thì thành công sớm muộn cũng sẽ ra đời. Đồng Miên kiên quyết tiếp tục nghiên cứu cách nấu ăn của các food blogger chuyên nghiệp khác, chuẩn bị làm một món chính, món cứng cho bữa tối. Một mặt cũng quay một video để thể hiện trình độ kỹ thuật của mình, mặt khác, cũng để Đoạn Việt Chinh thấy được trình độ của mình.
Quyết định làm cánh gà Coca-Cola.

Món ăn cao cấp (cấp độ cơ bản) mà người Trung Quốc không thể bỏ qua.
Đặt ống kính, quay từ trên xuống dưới. Đồng Miên không lộ mặt, chỉ có tay và nửa người xuất hiện trong khung hình. Dùng nước sạch rửa mấy cánh gà vừa rã đông trong rổ. Dòng nước chảy từ trên cao xuống, khúc xạ ánh sáng tạo nên cảm giác trong suốt như pha lê. Đồng Miên cẩn thận chà rửa cánh gà, tự giải thích: "Đầu tiên phải rửa sạch, rửa bằng nước lạnh, không có nước lạnh cũng có thể dùng nước nóng."
Sau khi rửa sạch, khía vài đường trên cánh gà, sau đó quét một lớp dầu mỏng vào chảo, bắt đầu chiên cánh gà. Chiên mặt da dày cho đến khi ra mỡ gà thơm phức, rồi lật mặt. Trong lúc chiên cánh gà, pha một bát nước sốt Coca-Cola gồm muối, xì dầu, dầu hào với lượng vừa đủ hoặc tùy ý - Đồng Miên cho một thìa muối vào, do dự: "Vừa đủ là bao nhiêu? Một thìa đủ chưa? Chắc là đủ rồi, nếu không sẽ bị mặn. Nếu mọi người nấu ăn, cũng nên chú ý một chút, đừng để quá mặn."
Cậu tự tin pha xong một bát nước sốt, đổ vào cánh gà đã chiên, sau đó mở một lon Coca-Cola, đổ vào nồi, bắt đầu đun nhỏ lửa.
Trong lúc chờ, Đồng Miên giải thích với mọi người: "Thật ra cũng có thể dùng Sprite, trước đây mình có xem người ta làm. Nếu có ai muốn xem, mình cũng có thể làm cánh gà Sprite hoặc 7 Up cho mọi người - Trước đây, căn tin trường mình có cơm chiên 7 Up, mình có ăn thử, cũng được. Nhưng không biết tại sao, đột nhiên đóng cửa. Chẳng lẽ không ai thích ăn?"
Tự nói chuyện một mình được hai câu, Đồng Miên quay đầu lại nhìn nồi - phát hiện bị cháy.
"Ơ..." Cậu bình tĩnh tắt bếp, dùng xẻng xúc cánh gà bị cháy ra, trong lúc đó dùng đũa gắp một miếng bị cháy không biết là gì, nếm thử.
Miếng đó có hậu vị kéo dài, vừa có vị thơm của mỡ gà, vừa có vị ngọt của Coca-Cola, lại xen lẫn hương vị phức tạp của nhiều loại gia vị, còn có chút giòn tan của cháy xém, tóm lại là: "Oa, ngon quá!" Giọng nói chân thành của Đồng Miên vang vọng trong nhà bếp, "Miếng cháy này ngon quá."
Cậu gắp một miếng cánh gà: "Miếng cháy có độ giòn, lại rất thơm. Thử cánh gà xem." Nếm một miếng, im lặng lúc lâu, cậu nói chậm, "Chỉ có thể nói, có lẽ lửa hơi to... hơi khô một tẹo, giống như kiểu, thịt gà xé sợi, hơi dai, khá khó nhai. Nhưng không ảnh hưởng đến việc nó ngon đâu, có một loại độ giòn của cháy xém, rất tuyệt."
Sau một lúc tự khen, bày biện lên bàn, Đồng Miên rất có tình thú cắm thêm một cành hoa tulip thủy canh lên bàn, một mình ngồi bên bàn ăn hết cả nồi cánh gà cháy, cuối cùng để lại lời giải thích: "Cánh gà Coca-Cola là món dễ thế, sao mình có thể làm hỏng được chứ? Đừng thấy nó hơi cháy xém, thật ra do mình đang theo đuổi loại hương vị quyến rũ, giống như cháy xém, giòn tan, có cảm giác hồi tưởng tuổi thơ."

Tốt lắm!
Ống kính khá đẹp, món ăn trông cũng hợp mắt, trừ lúc ra khỏi nồi, những chỗ khác cũng không tệ. Lại có thể cắt thêm một video nữa, Đồng Miên bận rộn trong phòng làm việc đến nửa đêm, hào hứng cắt ghép rồi đăng video thứ hai của mình lên.
Quay lại xem dữ liệu của video đầu tiên đăng lúc trưa, vậy mà đã có hơn một nghìn lượt xem.
Đồng Miên vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, bấm vào xem bình luận của mọi người.
Chỉ có 3-4 bình luận lẻ loi.
[Đừng có tùy tiện thay thế nguyên liệu chứ!!]
[@Hội làm hỏng bếp, đến nhanh lên, có thành viên chưa vào nhóm này]
[Lần đầu trông thấy làm bánh mì kẹp cũng có thể thất bại, đỉnh cao thật]
[Hahaha chủ Up dễ thương quá, đang khóc mà xem video của bạn làm tôi cười luôn]
Đồng Miên: "..." Cũng không đến nỗi thất bại như vậy chứ?
Ít nhất cũng có thể mua vui cho mọi người, Đồng Miên cảm thấy đáng giá!
Tối hôm đó, Đồng Miên xem video của những food blogger chuyên nghiệp khác trên Vstation rồi ngủ gật, ghen tị đến phát khóc, nước mắt chảy ra từ khóe miệng.
Một ngày cuối tuần trôi qua, Đồng Miên đã dành toàn bộ thời gian trong bếp, tổng cộng đăng 3 video, tổng lượt xem hơn 10k, 30 bình luận, trong đó 20 bình luận nói rằng:
[Hahaha, hay là chủ Up đặt đồ ăn ngoài đi]
[@Hội làm hỏng bếp, đến nhanh lên, có thành viên chưa vào nhóm này]
[Chủ Up, tôi không phục gì khác, chỉ phục bạn nấu xong mà có thể ăn hết, đỉnh thật]
[Cái gì gọi là học sinh kém thì dụng cụ học tập nhiều, với trình độ này của chủ Up. Nhà mà có lò nướng mấy chục triệu với máy hút mấy trăm triệu chắc khóc thét]
Đồng Miên trò chuyện với họ, khiêm tốn học hỏi.
- Các bước mình làm đều làm theo hướng dẫn mà, tại sao làm ra lại khác với mọi người vậy? Lạ thật.
- Thật ra vẫn ăn được, mình thấy cũng khá ngon, tuy hình thức không được đẹp lắm;
- Hương vị khiến người ta có cảm giác vừa ngẩng đầu nhìn trời sao, vừa chân thực đứng trên mặt đất;
Cậu rất nghiêm túc học hỏi, nhưng mọi người trong phần bình luận đều cười ngất, rủ nhau đến xem tài năng phá hoại nhà bếp. Đồng Miên vốn nghĩ rằng kỹ năng của mình tốt hơn Đoạn Việt Chinh rất nhiều, không ngờ trong mắt người khác mình chỉ là một thiên tài phá hoại, cảm thấy chán nản.
Nhưng ngày mai phải đi làm, lại được ăn cơm căn tin công ty.
Đồng Miên thở phào nhẹ nhõm.
Chủ yếu do Đoạn Việt Chinh cũng sắp đi công tác về.
Trong hộp thư của Đồng Miên nhận được email thông báo của công ty, nói Trung Văn đã ký kết thỏa thuận chiến lược với một công ty, vòng gọi vốn Pre-A 10 triệu đô la Mỹ đã nhận được 10% cổ phần.
Vào giờ trà chiều, Đồng Miên gửi tin nhắn cho Đoạn Việt Chinh, rất buồn bực hỏi:
[Không phải anh nói em làm rất tốt, có thể đăng video à?]
[Tại sao mọi người lại nói em phá hoại nhà bếp?]
Đoạn Việt Chinh xem hai liên kết video cậu gửi qua, trả lời một chuỗi dấu ba chấm.
Đồng Miên giận.
Người khác cười nhạo cũng được, nhưng Đoạn Việt Chinh thì không!
Cậu mang theo chút tức giận mỏng manh, hỏi:
[Anh đang lừa em đấy à? Em nấu không ngon thật sao?]
Đoạn Việt Chinh:
[Anh thấy cũng được, nhưng anh cũng chưa được ăn, không thể đánh giá trực tiếp.]
Đồng Miên:
[Em nghĩ kỹ rồi, tối nay về nhà sẽ nấu tôm chua cay và cánh gà mật ong, chắc chắn em sẽ làm tốt.]


Đoạn Việt Chinh:
[Được rồi cục cưng, anh tin em.]
Tai Đồng Miên đỏ lên.
Ngoài mẹ ra, chưa có ai gọi cậu là cục cưng. Cậu cất điện thoại, dùng thìa xúc từng miếng bánh ngọt nhỏ ăn từ từ. Người ở bàn đối diện, Trác Thần hỏi cậu: "Cuối tuần này cậu có rảnh không? Gần trường mới mở một phòng escape room, muốn đi chơi không?"
Đồng Miên suy nghĩ một lúc, lắc đầu: "Gần đây tôi có việc."
"Việc gì?"
Cái gọi là phép lịch sự xã giao, chính là khi người khác nói "có việc" tức là đã tỏ rõ sự từ chối, không cần phải hỏi thêm chi tiết. Vì vậy, Đồng Miên chỉ nói lấp lửng "việc gia đình", không nói thêm nữa.
Trác Thần cúi đầu, bĩu môi.
Tan làm, Đồng Miên đợi xe của Đoạn Việt Chinh ở chỗ cũ. Đồng Miên tràn đầy nhiệt huyết với việc nấu ăn, sau khi thắt dây an toàn xong liền bắt đầu bàn bạc với Đoạn Việt Chinh: "Đàn anh, bọn mình ghé qua siêu thị trước khi về nhà nhé! Em muốn mua một ít rau tươi!"
Đoạn Việt Chinh liền lái xe đưa cậu đến một siêu thị gần căn hộ nhất.
Cùng nhau đi siêu thị là một việc quá đỗi bình thường, có lẽ chỉ có mối quan hệ hôn nhân mới làm những việc nhỏ nhặt và ấm áp như vậy. Đồng Miên nhìn thấy thứ gì cũng đầy tham vọng muốn làm một bữa lớn, nên Đoạn Việt Chinh nói: "Mua đi mua đi."
Đồng Miên chọc vào con tôm hùm ba cân: "Đàn anh, loại này em thấy nên ra chợ hải sản mua, tươi hơn, có tôm sống."
Đoạn Việt Chinh nói: "Mua về em có biết làm không?"
Đồng Miên cứng miệng: "Sao em lại không biết chứ?"
Đoạn Việt Chinh nói: "Vậy anh bảo người ta mang đến."
Đồng Miên: "..." Cậu thiếu tự tin, "Chờ, chờ đã, có lẽ em cần phải học thêm."
Cuối cùng Đồng Miên chỉ mua nguyên liệu cần thiết cho hai "món chính" mà cậu định làm. Sau khi thanh toán xong, cậu quay đầu lại, trịnh trọng nói với Đoạn Việt Chinh: "Dù có nấu không ngon cũng không được trách em. Phải ăn hết đấy."
Đoạn Việt Chinh: "Được."
Đồng Miên bị những bình luận trên mạng khiến mất tự tin.
Nhưng sau khi về nhà, vào bếp, có người cổ vũ Đồng Miên lại tìm thấy sự tự tin. Cậu chỉ huy Đoạn Việt Chinh phụ giúp, rửa tôm, rút chỉ tôm,... Ống kính hướng vào thớt, một tay Đoạn Việt Chinh giữ đầu tôm, tay kia từ từ rạch một đường trên lưng tôm, động tác trông rất thuần thục. Đồng Miên nhìn mà ghen tị, giữ lấy mu bàn tay hắn: "Để em làm thử."
Đoạn Việt Chinh nắm lấy ngón tay cậu, nhẹ nhàng bóp một cái, mỉm cười nhường chỗ.
Có lẽ do ống kính vẫn đang quay vào thớt, Đồng Miên cảm nhận được sự mờ ám ẩn ý, vành tai dần dần đỏ ửng. Cậu thản nhiên bắt đầu làm, thật ra không khó, chỉ cần kiên nhẫn là đủ. Cậu đang rút chỉ tôm ở đây, Đoạn Việt Chinh ở bên kia giúp cậu rửa những thứ khác, hai người trong bếp im lặng làm việc của mình, rất ấm áp. Ánh hoàng hôn màu cam bên ngoài cửa sổ dần chuyển sang màu xanh lam và tím nhạt, Đồng Miên mở cửa sổ để gió chiều thổi vào phòng, quay lại cười nói với Đoạn Việt Chinh: "Đàn anh, thời tiết rất đẹp."
Mặc dù vẫn là mùa đông, nhưng cách mùa xuân đã không còn xa.
Đoạn Việt Chinh dùng đầu ngón tay ướt nhẹ nhàng vuốt ve má cậu, nói: "Vừa nãy đi qua tiệm hoa, quên mua hoa mất."
"Hoa ở nhà vẫn còn nở." Đồng Miên đáp lời.
Đồng Miên vừa thái rau, vừa giải thích với ống kính, giải thích xong thì cho vào nồi, bắt đầu làm theo hướng dẫn một cách nghiêm túc. Thật ra, món tôm chua cay rất đơn giản, chỉ cần chuẩn bị đủ nguyên liệu, ai làm cũng không thể thất bại - chỉ cần không đột nhiên "nảy ra ý tưởng" thay thế nguyên liệu. Quả nhiên Đồng Miên không thất bại, thậm chí còn rất thành công, múc vào bát thủy tinh hình cánh hoa, đưa vào ống kính: "Thế nào, thế nào?"
Đồng Miên dùng đũa gắp một con tôm đưa ra trước ống kính: "Trông có vẻ ngon đấy, mình thử xem." Nếm một miếng, "Ngon! Tuy thịt tôm bị luộc hơi lâu, hơi bị giai tí, nhưng nhìn chung vẫn rất ngọt, thêm vị chua của chanh và cay của ớt, chua cay thơm ngon, mình thành công rồi!"
Với niềm vui thành công giản dị, Đồng Miên vừa gọi Đoạn Việt Chinh, vừa mỉm cười nói với ống kính: "Bạn cùng phòng của mình đi công tác về rồi. Có đồ ngon phải chia sẻ chứ, mình bố thí cho anh ấy ăn hai con." Cậu vội vàng gọi Đoạn Việt Chinh, "Đàn anh!"
Đoạn Việt Chinh bước qua, chống tay lên mặt bàn, quay lại nhìn cậu. Hỏi: "Bạn cùng phòng? Bố thí?"
Đồng Miên: "..." Đồng Miên cứng miệng "Chẳng lẽ không phải bạn cùng phòng ạ?"
"Đúng là quan hệ bạn cùng phòng." Đoạn Việt Chinh đồng ý, nói, "Vậy thì đút cho bạn cùng phòng ăn một con đi."
Đồng Miên nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không có tay à..." Nhưng vẫn dùng đũa gắp một con, đưa đến bên môi Đoạn Việt Chinh, Đoạn Việt Chinh cắn lấy, nếm thử, "Cũng được, không mặn cũng không nhạt, vậy mà ăn được."
Đồng Miên trợn to mắt, tức giận, nhào sang bóp cổ Đoạn Việt Chinh: "Ăn được là sao! Ngon lắm đấy có biết không hả!"
Đoạn Việt Chinh ôm lấy cậu, lùi lại hai bước, cười nói: "Không ngon bằng em."
Đồng Miên vội vàng bịt miệng hắn lại, xấu hổ nhỏ giọng trách móc: "Dạo này công ty đang đầu tư vào dự án phim thần tượng tổng tài bá đạo à."
Đoạn Việt Chinh: "..."
Cả đêm Đồng Miên làm ổ trong phòng làm việc cắt video, hoàn toàn phớt lờ Đoạn Việt Chinh.
Cuối cùng Đoạn Việt Chinh phải chủ động gõ cửa: "Đồng Đồng, anh sai rồi."
Đồng Miên ôm đầu gối ngồi trên ghế, mở to mắt nhìn chằm chằm vào dòng thời gian của video, hỏi: "Sai ở đâu?"
"Ừm, có lẽ không nên để công ty đầu tư vào phim thần tượng?"
Nhận xét