🌸
🌸
🌸
🌸
🌸 Chương 28 🌸
“Chồng ơi”

   Đồng Miên nói: "Dù sao... có qua có lại. Chúng ta kết hôn cũng vì trị liệu cho nhau."


   Omega không sợ chết.


   Cảm giác đầu tiên của Đoạn Việt Chinh là như vậy.


   Đồng Miên còn quá trẻ, chưa trải sự đời, nào hiểu được cơn rối loạn căng thẳng kèm theo kỳ động dục có nghĩa gì với một Alpha, nhất là với một Omega hoàn hảo dành cho Alpha ấy.


   Từ sâu trong cổ họng Đoạn Việt Chinh khẽ thốt ra tiếng "Ồ?", trầm giọng hỏi: "Có qua có lại phải không?"


   Đồng Miên căng thẳng đáp: "Anh đừng dọa em."


   Đoạn Việt Chinh không nói gì. Đồng Miên tưởng mọi chuyện đã kết thúc, bỗng nhiên bị bế bổng lên.


   Cậu bị đặt ngồi lên bậu cửa sổ, Đoạn Việt Chinh cúi đầu, bảo: "Cúi xuống."


   Đồng Miên vội ngoái lại nhìn hắn nhưng không thấy rõ vẻ mặt hắn, chỉ thấy khóe môi mím chặt. Khuôn mặt góc cạnh của Đoạn Việt Chinh, lúc không cười trông rất có tính công kích.


   Ánh mắt hoảng hốt của Đồng Miên chạm phải ánh mắt hắn, rồi vội vàng lảng tránh, cậu từ từ, từ từ vịn vào tấm kính cửa sổ, cúi đầu.


   Lộ ra một đoạn gáy vừa trắng vừa thẳng. Một đoạn xương sống gầy gò, nối liền xương bả vai, tạo nên đường nét xinh đẹp.


   Cậu được ngón tay ai đó chầm chậm vuốt ve sau gáy, cắn chặt môi, cố kìm nén thứ xúc cảm khiến cậu căng thẳng, bối rối.


   Bỗng nhiên, sau gáy bị ai đó liếm nhẹ.


   Ẩm ướt, ấm áp.


   Đồng Miên khẽ rên.


   Lần đánh dấu trước diễn ra trong lúc cậu không tỉnh táo, thậm chí cậu không nhớ rõ quá trình diễn ra thế nào. Bởi vì tình huống quá gấp, cậu chỉ biết mình bị cắn một miếng.


   Mà lúc này...


   Nhưng lần này...


   Cậu lại có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ẩm ướt của Đoạn Việt Chinh phả vào gáy mình. Cảm giác bị chạm nhẹ, bị liếm láp, cái cảm giác ngứa ran như kiến bò, khiến người ta căng thẳng tột độ. Đồng Miên không kìm được, năm ngón tay bấu chặt vào tấm kính, nhưng kính quá trơn, cậu không thể nắm chặt được gì, bàn tay cứ thế trượt xuống, trán cũng đập vào mặt kính lạnh lẽo.


   Ngay sau đó, một bàn tay dịu dàng đỡ lấy trán cậu.


   Bàn tay còn lại của người đó giữ chặt cằm cậu, ngăn cậu vùng vẫy.


   Tiếp theo, tuyến thể sau gáy bị cắn vỡ, pheromone cuồn cuộn tràn vào, Đồng Miên bị kích thích mạnh mẽ, trong phút chốc không kìm được bật dậy, ngửa cổ, toàn thân run rẩy.


   Ngay sau đó, cả người cậu nhanh chóng mềm nhũn, không thể giữ vững tư thế, bị người kia mạnh mẽ giữ chặt đầu, cho đến khi hoàn thành toàn bộ quá trình đánh dấu.


   Khoái cảm đến từ sự hòa quyện pheromone khiến cậu co giật từng đợt.


   Gần như kiệt sức, Đồng Miên không thể chống đỡ nữa, cả người như muốn tan ra, được Đoạn Việt Chinh ôm vào lòng. Hắn khẽ hỏi: "Thế nào?"


   Đồng Miên chỉ có thể yếu ớt hỏi lại: "Thế nào là thế nào?"


   Đoạn Việt Chinh thở dài: "Chỉ mới đánh dấu tạm thời mà đã bủn rủn thế này..."


   Đồng Miên không nói gì, lúc sau mới nhận ra: "Anh... anh muốn làm gì?"


   Muốn đánh dấu vĩnh viễn.


   Muốn đ!t chết em.


   Đoạn Việt Chinh nhắm mắt lại.


   Dấu hiệu pheromone từ lần đánh dấu tạm thời đã làm giảm bớt phần nào cơn rối loạn căng thẳng của hắn. Lần này, rối loạn căng thẳng không kéo theo kỳ động dục, nên dù nghiêm trọng nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí. Được hương hoa nhài thanh mát ngọt ngào vỗ về, hắn như được mở ra một chiếc bình thủy tinh khô cằn không thể thở, nhận được cơn mưa rào sau bao ngày hạn hán, cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.


   Không nhận được câu trả lời từ Đoạn Việt Chinh, Đồng Miên do dự hai giây, ngẩng đầu nhìn hắn. Lại thấy hắn mím chặt môi, vẻ mặt mệt mỏi, Đồng Miên khẽ giãy dụa, hỏi: "Đoạn Việt Chinh, đánh dấu xong chưa?"


   Đoạn Việt Chinh kéo cậu vào lòng, siết chặt. Đồng Miên cảm nhận được lồng ngực hắn rung lên và nói: "Ôm một lát."


   Sau một lúc yên lặng ôm nhau, cuối cùng Đoạn Việt Chinh cũng buông ra, hôn Đồng Miên một cái.


   Đồng Miên thở phào nhẹ nhõm.


   Nụ hôn này khác với nụ hôn lúc nãy. Đoạn Việt Chinh đã tỉnh táo.


   Cuối cùng cũng hết sợ, Đồng Miên đứng dậy, nhìn Đoạn Việt Chinh, hỏi: "Anh còn khó chịu không?"


   Đoạn Việt Chinh đứng dậy, cao hơn cậu nửa cái đầu, xoa xoa đầu cậu: "Đi tắm đi."


   Biết hắn đã ổn, Đồng Miên không còn sợ nữa, chạy khắp nơi tìm dép. Lúc nãy cậu được Đoạn Việt Chinh bế vào, không biết dép đã văng đi đâu. Thấy cậu cứ đi chân trần chạy đi chạy lại, Đoạn Việt Chinh day trán, gọi: "Đồng Miên."


   Đồng Miên quay lại.


   Đoạn Việt Chinh bước hai bước qua bế cậu lên giường, rồi ra phòng khách tìm đôi dép cậu đã giẫm, vuốt ve má cậu: "Tối nay ngủ lại đây."


   Đồng Miên căng thẳng: "Nhưng mà..."


   Đoạn Việt Chinh cúi đầu, hỏi: "Không phải em nói chúng ta kết hôn là để chữa trị cho nhau sao? Em không sợ anh lại đột nhiên lên cơn à?"


   Đồng Miên cắn môi, nghĩ cũng đúng.


   Cậu ngoan ngoãn gật đầu.


   Đoạn Việt Chinh hôn lên mắt cậu, cầm quần áo vào phòng tắm. Đồng Miên nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, ngồi trên giường, bỗng thấy điện thoại của Đoạn Việt Chinh sáng lên.


   Hình như là tin nhắn của thư ký Chu.


   Cậu hơi do dự, rồi mở ra xem, thư ký Chu hỏi lần này Đoạn tổng có bị kích thích kỳ động dục không, có cần cách ly ở bệnh viện không.


   Đồng Miên gọi Đoạn Việt Chinh, nhưng có lẽ do tiếng nước chảy quá to, hắn không nghe thấy, nên cậu đành trả lời tin nhắn.


   Không cần.


   Rồi tiện tay bổ sung, không cần đến bệnh viện, cảm ơn.


   Thư ký Chu cầm điện thoại, ngập ngừng hỏi:


   - Có phải Đoạn tổng không?


   Đồng Miên: "..."


   Thế mà cũng phát hiện người trả lời không phải anh ấy?


   Đồng Miên nói:


   - Tôi là Đồng Miên.


   Thư ký Chu:


   - Phu nhân ạ?


   Đồng Miên đỏ mặt, vội vàng đặt điện thoại xuống, không dám đọc tin nhắn anh ta sắp gửi tiếp.


   Mặc dù đúng là đã kết hôn, nhưng bị gọi như vậy vẫn thấy ngại. Vừa bị đánh dấu tạm thời, cậu không muốn xa Đoạn Việt Chinh, liền nhảy xuống giường, ngồi xổm trước cửa phòng tắm ôm lấy mình, gọi hắn: "Đàn anh."


   "Đàn anh, anh có nghe thấy không?"


   Đoạn Việt Chinh không trả lời, nhưng mùi bạc hà và hơi nước mù mịt từ phòng tắm tràn ra, rất nồng. Rõ ràng lúc nãy pheromone đã nhạt đi, sao bây giờ lại nồng lên? Tim Đồng Miên đập thình thịch, giọng nói không tự chủ được mà cất cao: "Anh ơi?"


   Không ai trả lời.


   Đồng Miên sốt ruột, đứng dậy vặn nắm cửa.


   Cửa không hề khóa trái, cậu mở được, tiện tay đẩy cửa phòng.


   Phòng tắm rất rộng, vòi sen và bồn tắm đều ở phía trong cùng. Đồng Miên ngẩng đầu nhìn vào, qua làn hơi nước nóng ẩm và tấm kính buồng tắm, cậu thấy Đoạn Việt Chinh tựa lưng vào tường, cúi đầu, không biết đang làm gì.


   Mặt Đồng Miên đỏ bừng, cắn môi, không hiểu sao không đóng cửa chạy ra ngoài ngay, mà lại gọi một tiếng: "Anh ơi."


   Đoạn Việt Chinh quay đầu nhìn cậu, tóc ướt đẫm, cơ thể ửng hồng vì hơi nóng, ánh mắt hơi mơ màng.


   Mùi bạc hà trong không khí khiến người ta say như rượu, Đồng Miên lùi lại một bước, cơ thể không nghe lời, không biết phải đóng cửa phòng tắm lại.


   Ngay sau đó, Đoạn Việt Chinh đẩy cửa kính buồng tắm, gật đầu với cậu, rất tự nhiên gọi: "Lại đây."


   Nhìn thấy thứ không nên thấy, Đồng Miên không biết giấu mắt đi đâu, rất lúng túng. Đoạn Việt Chinh hạ giọng, gọi lại lần nữa: "Lại đây, bé cưng."


   Như bị mê hoặc, Đồng Miên vô thức bước về phía Đoạn Việt Chinh. Đi được nửa đường, cậu chợt tỉnh táo, dừng bước. Đoạn Việt Chinh bước vài bước ra khỏi buồng tắm, nắm lấy cổ tay Đồng Miên.


   Đồng Miên bị hắn kéo tay xuống dưới.


   Mắt nhắm nghiền, tay chân luống cuống, cậu được hắn dẫn dắt khám phá sự khác biệt giữa Alpha và Omega.


   Thường ngày Đoạn Việt Chinh trước mặt cậu quá tốt, quá dịu dàng, khiến Đồng Miên không hề đề phòng. Dù đã biết được chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cả người cậu đã chìm đắm trong biển bạc hà, không biết đâu là thực đâu là mơ.


   Đôi mắt to long lanh chỉ có thể cố gắng chớp chớp, thở gấp, quay mặt đi không dám nhìn xuống, vừa chống cự vừa không thể chống cự.


   Một người tắm bỗng biến thành hai người tắm.


   Tắm rất lâu, Đoạn Việt Chinh bế Đồng Miên ra ngoài phòng tắm, đặt lên giường. Chỉ riêng việc đánh dấu tạm thời đã có tác dụng phụ đối với Omega, những Omega có thể chất yếu rất dễ cảm thấy mệt mỏi, Đồng Miên ngủ say, mắt nhắm nghiền, môi chu ra, má ửng hồng, lớp lông tơ mịn màng dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Đoạn Việt Chinh vén tóc cậu, nhìn thật lâu, cuối cùng ôm cậu vào lòng, nhắm mắt.


   Sáng hôm sau, đồng hồ sinh học của Đồng Miên đúng 8 giờ gọi cậu dậy, chưa đến giờ làm việc. Nhưng đang đi công tác, cậu vội vàng cầm điện thoại lên xem. Trên màn hình hiện lên thông báo mới, Đoạn Việt Chinh đã gửi tin nhắn vào nhóm, nói lịch trình buổi sáng hôm nay bị hủy. Không nói lý do.


   Đến trưa, Đồng Miên lẻn xuống phòng mình, thay quần áo. Buổi chiều, cậu cùng mấy người trong nhóm đến công ty đối tác khảo sát lần nữa. Hôm qua, Đoạn Việt Chinh, thư ký và các quản lý cấp cao khác đã họp với ban giám đốc của công ty đối tác, còn Lương Tâm Khiết dẫn các nhân viên cấp thấp đi khảo sát riêng, không đi cùng nhau. Hôm nay đi chung, họp ở phòng họp của công ty đối tác, hai thực tập sinh Đồng Miên và Trác Thần, được giao nhiệm vụ ghi biên bản cuộc họp.


   Một cuộc họp dài hơn 3 tiếng đồng hồ.


   Đoạn Việt Chinh ngồi ở vị trí chủ tọa, cách xa chiếc bàn nhỏ dành cho thực tập sinh, Đồng Miên không nhìn rõ nét mặt hắn, chỉ cảm thấy dù hắn tỏ ra nắm bắt mọi thứ, nhưng thật ra khá mệt mỏi.


   Cụ thể là, mùi pheromone của hắn thoang thoảng trong phòng họp không hề vui vẻ.


   Thông thường, Alpha không trong kỳ động dục hoặc dễ bị kích động sẽ không dễ dàng để người khác ngửi thấy pheromone của mình.


   Nhưng trường hợp độ tương thích cao thì khác, dù Đoạn Việt Chinh ở trong tình trạng nào, Đồng Miên cũng có thể cảm nhận được cảm xúc trong pheromone của hắn. Phần lớn thời gian là dịu dàng, tươi sáng, đôi khi lại như một cơn mưa bạc hà trên biển, cảm xúc của hắn phơi bày trước mặt cậu.


   Vừa ghi biên bản, Đồng Miên vừa thất thần nghĩ về chuyện tối qua.


   Sao lại nhanh như vậy... đã đánh dấu rồi?


  Cậu không ngờ tiến độ lại nhanh như vậy, nhưng cũng đã có linh cảm mơ hồ từ trước. Xét cho cùng, cuộc hôn nhân của họ, ban đầu chẳng phải là vì điều trị bằng pheromone sao?


   Cuộc họp nhanh chóng kết thúc, ban giám đốc của công ty đối tác và Đoạn Việt Chinh chuyển sang phòng họp nhỏ, tiếp tục thảo luận về một số nội dung bí mật. Đồng Miên ở lại dọn dẹp tài liệu, đóng các tài liệu giấy đã sử dụng thành một tập, đồng thời chỉnh sửa biên bản cuộc họp. Gần xong thì điện thoại trong túi rung lên.


   Cậu cúi đầu nhìn.


   [Đàn anh: Vào nhà vệ sinh]


   [Đàn anh: Đồng Đồng, anh lại bị rối loạn căng thẳng rồi.]


   Sắc mặt Đồng Miên thay đổi, vội vàng ôm một đống tài liệu vội vã ra khỏi phòng họp.


   Trước cửa nhà vệ sinh có đặt biển "Đang sửa chữa".


   Đồng Miên ngửi thấy mùi pheromone nồng nặc của Alpha. Cậu đi vòng qua biển cảnh báo, đẩy cửa nhà vệ sinh ra, Đoạn Việt Chinh đang dựa vào bồn rửa mặt, cúi đầu nhìn điện thoại, ánh sáng thay đổi chiếu lên mặt hắn, tạo nên vẻ mặt khó đoán.


   Đứng im, chưa kịp nói gì, Đoạn Việt Chinh đã ngẩng đầu, dịu dàng nói: "Lại đây, Đồng Miên."


   Ngón tay Đồng Miên siết chặt, bước đến, vài bước đầu còn do dự, nhưng càng đi càng nhanh, trong lòng cậu không hề cảm thấy sợ hãi.


   Thay vào đó, cậu bị một cảm giác thôi thúc phải nhanh chóng an ủi chiếm lấy Alpha trước mặt.


   Bước đến trước mặt Đoạn Việt Chinh, cậu lập tức vươn tay ôm lấy eo hắn, vùi đầu vào ngực hắn, khẽ hỏi: "Anh ơi, anh còn khó chịu không?"


   Ngón tay Đoạn Việt Chinh đặt lên tuyến thể sau gáy cậu, lực rất nhẹ: "Để anh hít một lát."


   "Em đâu phải mèo." Cậu khẽ vặn vẹo.


   "Ngoan nào." Giọng Đoạn Việt Chinh trầm xuống, "Đừng động đậy."


   Cứ như vậy, Đồng Miên được hắn ôm một lúc.


   Trong nhà vệ sinh của công ty khác, không thích hợp để làm chuyện đánh dấu. Đoạn Việt Chinh xoa má Đồng Miên, nói nhỏ: "Về nhà rồi tính."


   Đôi mắt to của Đồng Miên chớp chớp: "Anh ổn rồi à?"


   "Đi thôi."


   Hai người một trước một sau bước ra nhà vệ sinh.


   Đoạn Việt Chinh đã nói trước với cấp dưới có thể tự về sau khi tan làm, họ đi thẳng xuống bãi đậu xe. Tự giác ngồi vào trong xe, khi Đoạn Việt Chinh chuẩn bị khởi động, đột nhiên Đồng Miên giữ tay hắn lại, ngẩng mặt lên, hỏi: "Anh ơi, bây giờ anh không còn khó chịu nữa chứ?"


   Đoạn Việt Chinh nhìn cậu một cái. Ngay sau đó, hắn được một thứ mềm mại ấm áp áp vào má, bị người kia cọ cọ hôn nhẹ. Hôn xong, Đồng Miên mới vui vẻ nói: "Đi thôi ——"


   Đoạn Việt Chinh sờ má, rồi vươn tay xoa đầu cậu.


   ---


   Lần công tác này không quá nặng nề, những ngày còn lại đều trôi qua trong khách sạn.


   Sau khi trở về, Đoạn Việt Chinh lập tức đến bệnh viện kiểm tra vấn đề rối loạn căng thẳng, nhờ pheromone của Omega ức chế kịp thời, tình trạng rối loạn căng thẳng không hề xấu đi, ngược lại còn được kiểm soát tốt. Hắn gửi kết quả xét nghiệm cho Đồng Miên xem.


   Đồng Miên đang ở nhà vật lộn với camera và nhà bếp, nhận được kết quả xét nghiệm hắn gửi, suy nghĩ giây lát, cúi đầu gõ chữ.


   [Nghĩa là sao? Em không hiểu.]


   [Đàn anh: Lần đánh dấu trước đến rất kịp.]


   [Đàn anh: Bác sĩ khuyên chúng ta nên tăng cường trao đổi dịch thể.]


   Mặt Đồng Miên lập tức đỏ bừng, vội vàng tắt màn hình điện thoại.


   Sao Đoạn Việt Chinh lại nói thẳng thừng như vậy chứ!


   Nhưng Đồng Miên không nghĩ đến mấy thứ đó.


   Cậu là người dễ bị Đoạn Việt Chinh nắm thóp sao? Không phải.


   Khi Đoạn Việt Chinh tan làm về, không thấy Đồng Miên ở phòng khách.


   Nghe kỹ, có tiếng nước chảy từ phòng tắm trong phòng ngủ chính. Hắn treo áo khoác lên, xắn tay áo, đẩy cửa phòng ngủ, thấy một bóng người mờ ảo trong phòng tắm. Hương hoa nhài nồng đến mức như có thể ngưng tụ thành sương, len lỏi ra từ khe cửa. Đoạn Việt Chinh thấy hơi nóng, hắn gõ cửa: "Đồng Đồng? Em ở trong đó à?"


   Giọng Đồng Miên vẫn sạch sẽ bình tĩnh như cũ: "Em đây."


   Xác nhận cậu không sao, yết hầu Đoạn Việt Chinh chuyển động, dừng lại một chút mới nói: "Sao lại tắm giờ này?"


   Giọng Đồng Miên mơ hồ: "Vì em nóng." Giọng cậu vui vẻ, "Đàn anh, anh có thể đưa khăn tắm cho em không?"


   Lần này Đoạn Việt Chinh không hiểu cậu có ý gì.


   Cố ý gọi anh vào à?


   Hắn lấy một chiếc khăn, căng thẳng, đẩy cửa phòng tắm. Đồng Miên đứng giữa hơi nước mờ ảo, vẫy tay với hắn, cười ngọt ngào: "Đàn anh."


   Hương hoa nhài trong không khí càng lúc càng nồng, khơi gợi dục vọng. Một luồng nhiệt dâng lên má Đoạn Việt Chinh, lúc này hắn không chắc Đồng Miên muốn làm gì, đưa khăn cho cậu, đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu: "Em muốn làm gì?"


   Đồng Miên trực tiếp kéo hắn lại gần.


   Nước nóng ào ào đổ xuống, làm ướt chiếc áo sơ mi trắng của Đoạn Việt Chinh.


   Dưới tiếng nước chảy, giọng Đồng Miên nhỏ như tiếng thở, khá buồn cười: "Đàn anh... lời bác sĩ nói là sao?"


   Đêm nay nước chảy đầm đìa.


   ——


   Hôm sau, giữa trưa Đồng Miên mới tỉnh lại.


   Cơ thể bủn rủn khó chịu, nhưng toàn thân khô ráo, sạch sẽ, chắc đã được tắm rửa.


   Từng nghiêm túc học "sự kết hợp AO" trên sách giáo khoa, nhưng vào đêm qua, mọi thứ đảo lộn, như rơi vào giấc mơ. Lại không đáng sợ như tưởng tượng, ngược lại còn dần dần bay lên tầng mây, hoa mắt chóng mặt.


   Một bông hoa nhài đung đưa trong mơ, chao chao đảo đảo.


   Cậu nheo mắt ngồi dậy, nghe thấy tiếng Đoạn Việt Chinh bàn công việc ở bên ngoài qua điện thoại, trong khoảnh khắc ấy cảm thấy năm tháng rất yên bình.


   Tiện tay cầm điện thoại lên xem, đã khuya, màn hình chính nhắc cậu có 99+ tin nhắn WeChat chưa đọc.


   WeChat đầy ắp, chưa bao giờ xảy ra tình huống này. Cậu hơi tò mò, nằm sấp trên gối mở ra xem, tin nhắn nhiều nhất là của bạn cùng phòng Từ Giai Thần. Giai Thần gửi cho cậu một đường link đến một diễn đàn ẩn danh, bên dưới nói:


   Có người tung tin đồn bôi nhọ cậu kìa!


   Đồng Miên nhíu mày, bấm vào xem, thì thấy một bài đăng đang hot trên diễn đàn. Người đăng bài đã đăng hai bức ảnh có lẽ là chụp lén, dường như là cảnh thân mật của cậu và Đoạn Việt Chinh ở bãi đậu xe dưới hầm khi đi công tác. Bên dưới cmt nói cậu là một Omega không biết giữ mình, là thực tập sinh mà quyến rũ một Alpha đã có vợ. Đạo đức bại hoại! Phẩm hạnh kém! Đề nghị trường học đuổi học cậu ngay.


   Đồng Miên: "..."


   Không cần nghĩ cũng biết ai có thể chụp được những bức ảnh như vậy.


   Chỉ có một người duy nhất.


   Trong WeChat toàn là những tin nhắn hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì, bài đăng trên diễn đàn có phải cậu không.


   Nếu là trước đêm qua, có lẽ Đồng Miên sẽ do dự không biết nên trả lời thế nào. Nhưng lúc này, cậu không cần phải nghĩ. Cậu nằm sấp trên gối, lười biếng nghịch điện thoại một lúc, đợi đến khi Đoạn Việt Chinh đẩy cửa bước vào, đột nhiên gọi hắn: "Anh ơi."


   Đoạn Việt Chinh nhặt đôi dép cậu đã đá văng hôm qua, cúi xuống đặt cạnh giường, ngồi xuống, dịu dàng hỏi: "Muốn dậy lúc nào? Có đói không?"


   Đồng Miên nói: "Không đói."


   Cậu nghịch điện thoại một lúc, rồi đột nhiên đưa điện thoại cho hắn xem, mắt long lanh, đáng thương nói: "Phải làm sao đây?"


   Đoạn Việt Chinh nhanh chóng lướt xuống, nhíu mày. Đọc xong, hắn đứng dậy định gọi điện thoại, Đồng Miên ôm điện thoại, đột nhiên cười: "Thật ra cũng không có gì đâu." Cậu cắn môi, nhỏ giọng nói: "Em nghĩ thông rồi, tất cả là do trước đây chúng ta chưa công khai."


   Đoạn Việt Chinh nghiêng đầu nhìn cậu.


   Đồng Miên nói: "Vậy... công khai là được phải không?"


   Đoạn Việt Chinh hỏi: "Em đột nhiên nghĩ thông?"


   "Tối qua... đã nghĩ kỹ rồi." Đồng Miên mím môi, hơi ngại, chớp chớp mắt, đột nhiên nhỏ giọng gọi: "Chồng ơi."


   Đoạn Việt Chinh: "..."


   Đoạn Việt Chinh không phản ứng.


   Đồng Miên xấu hổ ngước mắt lên, lén nhìn sắc mặt hắn, lại thấy hắn đang sững sờ, điện thoại đã quay số nhưng hắn vẫn đứng im, một lúc sau mới như bừng tỉnh nhận ra.


   Hắn vuốt ve khuôn mặt Đồng Miên, vội vàng quay người ra ngoài gọi điện thoại. Chưa đầy 30s, hắn đã quay lại phòng ngủ. Đồng Miên không biết hắn định làm gì, hơi căng thẳng lùi lại, nhưng bị hắn đè xuống, giữ cằm hôn kỹ càng một lượt.


   Hôn đến mức cậu thấy ngứa ngáy, lại ấm áp.


   Đồng Miên xuống giường rửa mặt, lúc rửa mặt xong, cậu nhận được một tin nhắn.


   Từ Trác Thần.


   Trác Thần nói: "Không phải tôi đăng bài lên diễn đàn!" 


   [Quá ỷ thế hiếp người, cho dù là tôi đăng thì cậu có quyền gì đuổi tôi?]


   Đồng Miên: [.]


   Cậu chặn và xóa người này, quay lại lật tìm cuốn sổ đăng ký kết hôn của cậu và Đoạn Việt Chinh.


   Tách. Chụp ảnh.


   Đăng lên.


   Đăng lên vòng bạn bè, tâm trạng của cậu rất khá.


   Không phải để làm rõ, chỉ là tình cờ gặp phải chuyện bị vu khống thôi. Ý định ban đầu của cậu là muốn công khai.


   Đăng xong, cậu đi chân trần chạy đến phòng làm việc. Đoạn Việt Chinh đang họp trong phòng làm việc, thấy cậu vào, lập tức tạm dừng cuộc họp, tắt camera.


   Đồng Miên nhảy qua ôm hắn, hôn lên cằm hắn.


   Mềm mại ngọt ngào: "Đàn anh, đột nhiên em phát hiện, em thích anh lắm luôn."


   Đoạn Việt Chinh xoa má cậu, vén tóc mái của cậu ra sau tai, nhìn vào mắt cậu, khẽ hỏi: "Vừa gọi anh là gì?"


   "Đàn anh."


   "Sai rồi."


   "Sếp."


   "Sai rồi."


   "Thầy?" ( Lǎo shī)


   "Đúng một chữ."


   Đồng Miên ngửa cổ, ngậm lấy môi hắn, giọng nói ma sát giữa răng môi: "Chồng ơi." ( Lǎo gōng)


   Nhận được một nụ hôn sâu.


   -

🩷 Tác giả có lời muốn nói 🩷

   Full truyện ——


   Cảm ơn mọi người đã đồng hành, mình đã thấy rất nhiều cái tên quen thuộc, cảm ơn mọi người rất nhiều! Việc update trước đó không đều đặn, cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã thông cảm. Chủ yếu là vì truyện này rất ngắn, định end khi ra mắt VIP nên mới update theo yêu cầu số chữ của bảng xếp hạng, không được ổn định lắm, một lần nữa xin cảm ơn mọi người!


   Truyện tiếp theo sẽ là thể loại BG, viết về "Thầm Yêu Ánh Sáng", mọi người quan tâm hãy cho một lượt yêu thích, cảm ơn rất nhiều vì sự ủng hộ của cậu QAQ.


   Giới thiệu truyện:


   # "Người mà ai cũng thấy tỏa sáng rực rỡ lại thầm yêu tôi, một người bình thường mờ nhạt trong biển người" #


   ---


   Chúc Ngữ Chân viết truyện ngôn tình 10 năm, cuối cùng cũng có một tác phẩm nổi tiếng, bán được bản quyền phim ảnh. Công ty điện ảnh mở cuộc bình chọn trên Weibo, để người hâm mộ chọn diễn viên đóng vai nam chính.


   Nam diễn viên top đầu trong giới điện ảnh Thời Duật Phi dẫn đầu bình chọn, xứng đáng là bạch nguyệt quang trong mộng.


   Chúc Ngữ Chân đăng Weibo than thở:


   "Nếu ăn ít lạc lại, thì có lẽ sẽ không đến mức nằm mơ thấy thầy Thời đóng vai nam chính của mình!"


   Tối hôm đó, nhân viên của công ty điện ảnh vui vẻ báo với Chúc Ngữ Chân:


   "Chị Chân ơi chị Chân ơi, chúng em đã liên hệ với thầy Thời, anh ấy đồng ý đóng vai nam chính rồi!"


   ---


   Được mời làm biên kịch, Chúc Ngữ Chân được gửi danh thiếp WeChat của Thời Duật Phi.


   Lúc chuẩn bị lo sợ căng thẳng gửi lời mời kết bạn, Chúc Ngữ Chân phát hiện đối phương đã nằm trong danh sách bạn bè của mình từ lâu.


   Thậm chí còn gửi tin nhắn "Chúc cậu ngày lễ vui vẻ" vào mỗi dịp Tết.


   Liên tục 10 năm.


   Tin nhắn đầu tiên Thời Duật Phi gửi đến là sau kỳ thi đại học:


   "Chào Chúc Ngữ Chân, tớ là bạn học lớp bên cạnh. Rất vui được làm quen với cậu."


   ---


   Phim đóng máy, trong buổi phỏng vấn, Thời Duật Phi được hỏi liệu có trải nghiệm tình cảm thời thanh xuân nào giống với nam chính trong phim không.


   Thời Duật Phi cụp mắt, nhẹ nhàng nói: "Tôi không dũng cảm như anh ấy. Từng có người thầm thương, nhưng chỉ dám gửi lời chúc năm mới vào dịp Tết, không dám nói thêm lời nào."


   Ngồi cạnh, Chúc Ngữ Chân run tay, làm rơi micro.


   "Thầy Thời cũng từng thầm yêu sao? Yêu thầm bao lâu rồi?"


   "Từ hồi cấp ba, đến tận bây giờ."


   Anh nghiêng đầu, liếc nhìn Chúc Ngữ Chân.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến