Đoạn Việt Chinh chống tay lên giường, cúi đầu nhẹ nhàng hôn môi Đồng Miên, mút nhẹ. Ngón tay ấn vào gáy Đồng Miên, sờ thấy tuyến nhỏ nhô lên, đó là tuyến sinh dục tinh vi quý giá nhất của Omega, sản xuất ra pheromone khiến người ta điên cuồng.
Có lẽ do động dục giả quá hao phí thể lực, Đồng Miên ngủ rất sâu, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy. Đoạn Việt Chinh hôn đủ, hướng lên trên, nhẹ nhàng hôn mí mắt cậu, hít mạnh hương hoa nhài trong veo.
Sau khi buông ra, hắn chống lên người Đồng Miên, thấy môi cậu đã sưng đỏ không ra dáng, màu môi đỏ như nước, khiến người ta thèm muốn. Lần đầu tiên Đoạn Việt Chinh biết khái niệm "ham muốn bảo vệ" và "ham muốn ngược đãi" trong chẩn đoán của bác sĩ là gì.
Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng trẻo của người dưới thân lúc lâu, như có điều suy nghĩ.
Rất muốn... đánh dấu.
Đánh dấu?
Màu đen trong mắt hắn càng ngày càng đậm, pheromone không kiểm soát nổi bắt đầu tràn ra ngoài. Hương hoa nhài dịu dàng của Đồng Miên và pheromone của hắn quấn quanh giao hòa, giống như tán tỉnh. Nhìn chằm chằm vào mặt Đồng Miên, hắn nhắm mắt lại, cuối cùng cũng đứng dậy.
Hắn ra khỏi phòng ngủ của Đồng Miên nhẹ nhàng khép cửa lại, ngồi một mình trên sô pha phòng khách mở to mắt.
Hắn không thấy, sau khi đóng cửa lại, Đồng Miên đang ngủ cẩn thận mở mắt.
Đồng Miên cắn một ngón tay của mình, sờ sờ tuyến sau gáy, hốt hoảng ngủ say. Tuy rằng nửa đêm đột nhiên bị người ta đánh thức, nhưng trong lòng cậu lại kỳ dị không cảm thấy sợ hãi.
--
Sáng hôm sau Đồng Miên được Đoạn Việt Chinh lái xe đưa về trường học. Vẫn xuống xe cách cổng trường một đoạn, Đồng Miên khom lưng vẫy tay với Đoạn Việt Chinh: "Đàn anh, em vào đây."
Đoạn Việt Chinh dựa vào cửa sổ xe, mỉm cười hỏi: "Thật sự không cần dọn ra trường sống với anh?"
Đồng Miên đỏ mặt.
Hôm qua anh hôn trộm người khác, còn không biết xấu hổ hỏi loại lời này?
Cậu lắc đầu lia lịa: "Không cần."
Đoạn Việt Chinh kiên nhẫn hỏi: "Lần sau chứng căng thẳng xảy ra thì sao?", Hắn đột nhiên nghiêm túc, "Nếu anh không ở đây thì sao?"
Tạm thời Đồng Miên chưa nghĩ nhiều như vậy.
Bởi vì lúc trước tuy chứng rối loạn của cậu thường xuyên xảy ra, nhưng chứng căng thẳng xảy ra rất ít, chỉ vì thế mà vào bệnh viện hai lần. Nhưng gần đây càng ngày càng thường xuyên, cậu không chắc chắn lắm. Cậu cắn môi dưới, nhìn về phía Đoạn Việt Chinh: "Đàn anh, để em nghĩ."
Đoạn Việt Chinh gật đầu, từ chối cho ý kiến. Xe khởi động lại, chợt hắn gọi Đồng Miên lại, nói: "Thứ hai tuần sau sẽ bắt đầu thực tập, nhớ kỹ thời gian."
Đồng Miên trợn mắt: "Vâng."
Đoạn Việt Chinh hỏi: "Có muốn anh chia em đến tổ dự án của anh không?"
Đồng Miên nghiêng đầu: "Em có thể đi không?"
Đoạn Việt Chinh nói: "Anh nói em có thể đi, em có thể đi."
Đồng Miên cong mắt: "Được. Tốt quá."
Đoạn Việt Chinh cảm thấy hơi mới lạ: "Em không từ chối anh, nói với anh không nên đặc cách cho người thân à?"
Đồng Miên: "Đàn anh, anh đã đầu tư bao nhiêu dự án điện ảnh và truyền hình? Anh rất hiểu phim thần tượng đó."
Đoạn Việt Chinh: "..."
Đồng Miên nhẹ nhàng nói: "Thực tập sinh nhỏ, đương nhiên muốn đi theo sếp lớn rồi."
Đặt ở bộ phận nào tham gia thực tập hạng mục gì, đều do lãnh đạo quyết định, Đồng Miên không biết gì. Cậu vẫy tay tạm biệt Đọan Việt Chinh, vui vẻ bước chân về ký túc xá.
Lớp ba đại học không nhiều lắm, cả ngày hôm nay không có tiết, cậu về ký túc xá thu dọn một ít đồ đạc đến thư viện tự học. Giữa chừng nhận được thông báo khóa học "Thực vụ và đầu tư cổ phần tư nhân" của buổi tọa đàm chiều mai.
Thông cáo nói:
Khóa học ngày mai sẽ mời các nhà đầu tư nổi tiếng trong ngành, ngài Đoạn Việt Chinh, người sáng lập Quỹ Trung Văn làm khách mời giảng bài cho các bạn.
Khóa học cùng lúc gửi một bản sơ yếu lý lịch của Đoạn Việt Chinh.
Lúc ấy Đồng Miên đã tra cứu bách khoa của Đoạn Việt Chinh, biết hắn là đại thần truyền kỳ, biết tài sản cá nhân của hắn quanh năm đứng đầu bxh phú hào cấp cao trong nước, nhưng đối với việc này không có khái niệm cụ thể.
Dù sao Đoạn Việt Chinh chỉ hơn cậu 8 tuổi.
Phía trên sơ yếu lý lịch là ảnh chụp Đoạn Việt Chinh, là ảnh chứng minh thư rất đoan chính, mà không phải tư thế mặc vest khoanh tay trước ngực bễ nghễ mà người làm nghề tài chính thường thấy. Cái loại tư thế này Đồng Miên cảm thấy rất lố.
Giấy chứng nhận có thể kiểm tra xem ngũ quan có đoan chính tiêu chuẩn hay không, ngũ quan Đoạn Việt Chinh sắc nét, đường nét sắc bén sạch sẽ, giấy chứng nhận màu sắc mộc mạc nghiêm túc cũng không ngăn được khí thế cá nhân mạnh mẽ của hắn.
Đồng Miên nhìn chằm chằm một lát, yên lặng ấn sơ yếu lý lịch lưu lại.
Dưới tấm ảnh là lý lịch ngắn gọn.
Đồng Miên so sánh thời gian một chút, mới phát hiện thì ra Đoạn Việt Chinh đã bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ thời chính quy. 17 tuổi Đồng Miên lên đại học, Đoạn Việt Chinh còn sớm hơn cậu hai năm, 15 tuổi đã lên đại học, trong thời gian đó sáng lập một công ty tư nhân quy mô không lớn, gần 300 triệu NDT. Sau khi tốt nghiệp, hắn sang Mỹ học tiến sĩ, cùng lúc thực tập tại Renaissance, trong thời gian đó hắn vẫn quản lý công việc kinh doanh riêng của mình, từ lúc mới thành lập đến khi rời khỏi công ty tổng cộng 6 năm, tài sản thành công đã biến thành 1 tỷ.
Ba năm tốt nghiệp tiến sĩ Prince, lúc này Đọan Việt Chinh đã 21 tuổi. Sau khi tốt nghiệp, hắn gia nhập Renaissance làm đầu tư tư nhân, hai năm sau lại chuyển công tác sang Trung Văn, sau đó về nước, sáng lập Trung Văn.
Trung Văn tuy có liên hệ với Trung Văn ở Wall Street, nhưng cũng không chặt chẽ, Đoạn Việt Chinh cũng không nghe lệnh các ông lớn Wall Street, hắn độc lập đầu tư cổ phần trong nước. Vốn ban đầu ước chừng 10 tỷ, hiện tại quy mô quản lý đã tiếp cận 100 tỷ, Đoạn Việt Chinh chỉ dùng 5 năm ngắn ngủi, có thể nói là truyền kỳ.
Hắn hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Bởi vì tuổi trẻ tướng mạo tốt, gia thế ưu việt, nhận quá nhiều phỏng vấn thường thường sẽ khiến người ta tập trung vào bản thân hắn, mà không phải công ty của hắn hoặc là đầu tư hắn đã hoàn thành. Tuy rằng như thế, tin tức tài chính và kinh tế vẫn bằng lòng thường xuyên lấy hắn làm trang nhất tiến hành đưa tin, chỉ vì muốn mặt xuất hiện thoáng qua trên trang web, hấp dẫn càng nhiều click và lưu lượng truy cập.
5 năm qua, Đoạn Việt Chinh tổng cộng nhận hai lần phỏng vấn công khai.
Một lần đề cập đến những trở ngại to lớn mà Trung Văn gặp phải trong thời gian gần đây, làm chiến lược đối xung vĩ mô ở Châu Âu đánh giá sai tình hình quốc tế và chính sách tỉ giá hối đoái dẫn đến tổn thất hàng tỷ NDT. Nhất là quyết sách sai lầm cuối cùng của Đọan Việt Chinh —— hắn không ngờ có quốc gia tuyên bố chủ quyền vi phạm hợp đồng. Sau khi kiểm điểm nội bộ Trung Văn, Đọan Việt Chinh bước ra, đem sai lầm ôm hết lên vai mình. Trong video, mặt mày hắn thâm sâu, không tránh không nhìn camera, nói với nhà đầu tư.
"Mặc dù thỉnh thoảng Trung Văn thất bại, nhưng vẫn đáng tin cậy, là đối tác trung thành nhất của tất cả nhà đầu tư."
Lần phỏng vấn 2 phút ngắn ngủi này bùng nổ trên mạng xã hội trong nước.
Lý do là quá đẹp trai.
Vừa đẹp trai lại có tiền, tuổi còn trẻ đã trở thành truyền kỳ trong giới tài chính, bé O nào không liếm liếm màn hình gọi ông xã?
Lần thứ hai sau khi tuyên bố quy mô quản lý vượt qua trăm tỷ, nhận phỏng vấn của một tạp chí tài chính và kinh tế. Tạp chí đương kỳ lấy khuôn mặt Đoạn Việt Chinh làm bìa, lại bán hết.
Vẫn là câu nói kia, vừa mạnh vừa đẹp trai, đương nhiên có fan.
Đồng Miên cẩn thận đọc sơ yếu lý lịch, mới biết mình lại kết hôn với người như vậy.
Lại là loại nhân vật lớn này ư?
Trái tim Đông Miên đập thình thịch, trong lúc nhất thời, lại rung động, lại phiền muộn.
Buổi tối, khi thư viện đóng cửa, Đồng Miên mới thu dọn đồ đạc rời đi. Giẫm sương đêm lạnh lẽo trở về ký túc xá, vừa đẩy cửa, Từ Giai Thần đã gọi cậu: "Đồng Đồng! Cuối cùng cậu cũng về!"
Trong ký túc xá chỉ có một mình Từ Giai Thần.
Đồng Miên đặt cặp sách xuống, hỏi: "Sao vậy?"
Tạm thời Từ Giai Thần không biết nên nói sao. Sắp xếp từ ngữ, mới hỏi: "Tối qua, cậu không sao chứ?"
Đồng Miên xoa vành tai: "Không sao. Có thể xảy ra chuyện gì."
Từ Giai Thần nhỏ giọng nói: "Alpha hôm qua đón cậu. Anh... anh ấy..."
Đồng Miên ra vẻ bình tĩnh, nói: "Anh ấy là Alpha của tớ."
"Là Alpha của cậu? Là ý gì? Hai người yêu nhau? Hay là?"
Đồng Miên nhỏ giọng nói: "Chúng tớ kết hôn rồi."
"A?!"
Từ Giai Thần hoàn toàn mơ hồ.
Đồng Miên có quan hệ tốt với y, hơn nữa sớm muộn gì cũng biết, cậu liền giải thích một chút tiền căn hậu quả.
Nghe xong, Từ Giai Thần vẫn cảm thấy không thể tin nổi: "Cho nên, cậu và một người mới gặp mặt một lần, kết hôn với Alpha phù hợp 99%? Hôm đó cậu mặc áo khoác của anh ấy đúng không? 4628 dưới lầu ký túc xá cũng là anh ấy?"
Thật ra bản thân Đồng Miên cũng cảm thấy không thể tin nổi. Cậu nhớ lại tình cảnh lúc trước, càng cảm thấy mình bị mê hoặc. Cậu xoa xoa hai má, nói: "Dù sao cũng đã kết hôn."
"Đối phương là ai cậu cũng không biết? Lỡ là người xấu thì sao?"
Đồng Miên nói: "Không phải, đàn anh là người tốt."
Từ Giai Thần: "Lừa Omega, một học sinh không ra khỏi xã hội như cậu đi kết hôn chớp nhoáng, có thể là người tốt gì chứ!"
Đồng Miên nói: "Không phải lý do này, là do tớ bị căng thẳng, chúng tớ mới kết hôn nhanh như vậy." Cậu nói, "Đàn anh rất tốt."
Từ Giai Thần nhớ lại, Đoạn Việt Chinh bế Đồng Miên, quay đầu lại nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng.
Tạm thời cảm thấy Đồng Miên lắp cho đối phương thêm 100 lớp kính lọc tình yêu. Y vô lực châm chọc, lâu sau mới hỏi, "Cho nên đối phương làm gì? Là phú nhị đại cấp cao. Vừa nhìn đã biết."
Đồng Miên lặng lẽ gửi sơ yếu lý lịch lưu trong điện thoại cho Từ Giai Thần.
Từ Giai Thần không hiểu ra sao: "Gửi sơ yếu lý lịch của đại thần Đoạn cho tớ làm gì."
Đồng Miên nhắc nhở y: "Cậu xem giấy tờ đi. Cậu cảm thấy, ảnh chụp, có giống người hôm qua không?"
Từ Giai Thần: "Hả?"
Hai mắt nhìn thẳng, bắt đầu si ngốc.
Đồng Miên hơi khó mở miệng: "Về chuyện kết hôn đột ngột, Giai Thần, tớ chỉ nói với cậu. Cậu đừng nói cho người khác... Tớ không muốn, bị quá nhiều người bàn tán." Cậu nhỏ giọng bổ sung, "Thân phận đàn anh, rất dễ bị bàn tán."
Từ Giai Thần lẩm bẩm: "Gả vào nhà giàu rồi. Đồng Đồng, cậu gả vào nhà giàu rồi."
--
Đồng Miên gả vào nhà giàu sáng hôm sau vẫn phải đi học.
Từ Giai Thần biết hôm nay Đoạn Việt Chinh đến tọa đàm, chắc chắn phải đi theo —— cho dù không có quan hệ với Đồng Miên, y vẫn muốn nghe tọa đàm của nhà đầu tư cấp cao, chớ đừng nói chi là vị nhà đầu tư này còn không phải là người đàn ông hói đầu 50 tuổi, mà là anh đẹp trai trẻ tuổi. Có không ít người có cùng suy nghĩ với y, bọn họ đến phòng học sớm nửa tiếng, đã không còn chỗ trống, chỗ ngồi trên hành lang đã có không ít người đứng.
Đồng Miên ôm laptop chen chúc bên ngoài đám người, hơi nhụt chí.
Bạn học có tiết chen chúc không vào phòng học được, rất nhiều chỗ ngồi bị bạn học dự thính chiếm chỗ. Từ Giai Thần kéo tay cậu, thở dài: "Chúng ta đứng nghe chồng cậu giảng bài?"
Hai má Đồng Miên đỏ bừng: "Đừng, đừng nói lung tung."
Ai cũng mong chờ khách mời buổi tọa đàm.
Lúc này, Đồng Miên nhận được một tin nhắn Wechat.
Đến từ đàn anh.
[Đàn anh: Bạn học Đồng Miên]
[Đàn anh: Nếu không nhìn nhầm danh sách, có thể hôm nay em phải gọi anh là thầy]
Đồng Miên cúi đầu khom lưng, lặng lẽ trả lời.
[Xuân Miên Bất Giác Hiểu: Vậy khi nào thầy đến?]
[Xuân Miên Bất Giác Hiểu: Đang đợi anh ^^]
Nhận xét