Tthn

🌸
✦ 🎀 ✦

Chương 2

Đàn anh, chuyện kết hôn, em đồng ý.

Ngồi đối diện trong quán cà phê.

Đoạn Việt Chinh đẩy cho Đồng Miên một bản báo cáo độ phù hợp pheromone.

🩷 Alpha: Đoạn Việt Chinh. Omega: Đồng Miên. Độ phù hợp: 99,26%

Đọan Việt Chinh nói: "Mấy hôm trước tôi đến học viện chúng ta làm báo cáo, bất ngờ nghe viện trưởng nói em mắc chứng căng thẳng. Lấy mẫu kiểm tra sức khỏe của em làm kiểm tra độ phù hợp, nên tôi tìm em."

Hắn nhìn vào mắt Đồng Miên, rất nghiêm túc, dưới ánh đèn vàng nhạt; lông mi dài của hắn phủ một mảng bóng đen trên má, rất anh tuấn rất trẻ tuổi.

Đồng Miên trầm mặc một lúc, "Dạ" một tiếng gần như không nghe thấy. Hơi câu nệ, ngón tay bất giác đan vào nhau.

Đoạn Việt Chinh tiếp tục nói: "Bác sĩ nói với tôi, xác suất phù hợp cao đến 99% trở lên, chỉ có 1/1000000 cho nên tôi nghĩ, thật sự rất hiếm."

"Chuyện kết hôn này cũng giống vậy, nhiều người như vậy, rất khó gặp được một đối tượng kết hôn có tỷ lệ 1/1000000."

Đồng Miên mở to hai mắt, hỏi: "Cho nên... chúng ta, kết hôn?"

“Có phải hơi bất ngờ không?”

Đọan Việt Chinh nói: "Tôi mong là vậy. Bởi vì tuổi của tôi cũng nên lập gia đình, em còn nhỏ, có thể vẫn chưa nghĩ đến chuyện này."

Hắn mỉm cười, nghiêng người, đến gần Đồng Miên hơn.

Tim Đồng Miên đập nhanh, khẽ ngoảnh mặt đi, ra vẻ bình tĩnh.

"Tôi thật sự chưa từng nghĩ đến việc... kết hôn với người khác."

"Hơn nữa, ngài Đoạn, chúng ta cũng không quen biết, hơn nữa chưa nói đến chuyện tìm hiểu lẫn nhau."

"Dựa vào độ phù hợp pheromone để kết hôn, ngài không cảm thấy giống, giống..."

Đọan Việt Chinh thay cậu nói tiếp: "Ép duyên."

"Đúng. Ép duyên thời phong kiến." Đồng Miên gật đầu.

Đoạn Việt Chinh nói: "Có lẽ thật sự do tác dụng của pheromone. Tôi thấy em, thấy em rất đáng yêu, tôi thích em."

Mặt Đông Miên lại đỏ lên.

Mặt cậu đỏ bừng nhìn về phía Đoạn Việt Chinh, đôi mắt ươn ướt.

🎀 “Nhưng chúng ta không biết. Không hiểu nhau, cũng không có tình yêu.”

...

Đồng Miên chần chừ: "Thường xuyên, thường xuyên trao đổi?"

Đoạn Việt Chinh hết sức lễ phép: "Theo lẽ thường mà nói, là hành vi tình dục."

Đồng Miên nghẹn họng nhìn trân trối.

...

Đoạn Việt Chinh đưa Đồng Miên về trường.

Pheromone mất khống chế tràn ra ngoài, còn làm cho khắp nơi đều là..., rất không lễ phép.

Đến trường, xe dừng dưới lầu ký túc xá.

Sau khi xuống xe, Đồng Miên cố gắng nhỏ giọng xin lỗi:

“Xin lỗi đàn anh, chứng rối loạn của em đang phát tác, không kiểm soát được pheromone.”

Đoạn Việt Chinh nhìn vào mắt cậu nói: "Không sao."

Hắn cúi đầu cởi áo khoác gió, khoác lên người Đồng Miên.

"Chất pheromone của tôi có tác dụng với em, trên quần áo có dính một ít, em mặc, có thể thoải mái hơn."

Hắn xoa đầu Đồng Miên:

“Chờ em nghĩ kỹ, phải nói cho tôi biết.”

...

Ngày hôm sau, 9 giờ sáng, cậu đi làm kẹt xe, gọi điện cho Đoạn Việt Chinh.

“Đàn anh, chuyện kết hôn, em đồng ý.”
🌷 Tác giả có lời muốn nói

Đây là truyện ông trời tác hợp tiến triển thần tốc nhất của tôi, chương tiếp theo sẽ kết hôn hahaha.

Nhận xét